2026年6月4日星期四

Nắng chiều 夕陽 Lê Trọng Nguyễn


 Nắng chiều  
 Lê Trọng Nguyễn

Qua bến nước xưa lá hoa về chiềuLạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưaKhi đến cuối thôn chân bước không hồnNhớ sao là nhớ đến người ngày thơAnh nhớ trước đây dáng em gầy gầyDịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanhAnh nhớ bước em khi nắng vương thềmMá em màu ngà tóc thề nhẹ vương .
Nay anh về qua sân nắngChạnh nhớ câu thề tim tái têChẳng biết bây giờNgười em gái duyên ghé về đâuNay anh về nương dâu úaGiọng hát câu hò thôi hết đưaHình dáng yêu kiềuKề hoa tím biết đâu mà tìm
Anh nhớ xót xa dưới tre là ngàGợn buồn nhìn anh em nói : "Mến anh!"Mây lướt thướt trôi khi nắng vương đồiNhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi...


夕陽

沿著古老的河岸漫步,傍晚落葉飄花

稀疏的陽光中帶著一絲涼意

走到村子的盡頭,我的腳步無力

我多麼懷念妳,我的兒時玩伴

我記得妳纖細的身影

用閃亮的雙眼溫柔地望著我


我記得陽光灑在門檻上時妳的腳步聲

象牙色的臉頰,輕盈飄逸的秀髮。

今日我穿過陽光普照的庭院

想起我們許下的誓言,我的心痛不已

我不知道我心愛的女孩如今去了哪裡

今日我回到枯萎的桑樹林,歌聲已然停止

在紫色的花叢中那優雅的身影,我該去哪裡才能找到她?


我悲傷地回憶起竹林下的象牙色,

妳帶著一絲憂傷對我說:“我喜歡你!”

陽光灑在山巒上,雲朵懶洋洋地飄蕩,

午後的陽光漸漸消逝,想起溫柔的妳...

沒有留言:

發佈留言